Cánh cửa cuộc sống tưởng chừng đã khép chặt, nhưng nhờ sự yêu thương, động viên của người thân và sự nỗ lực của bản thân, anh Tuyến đã vực dậy, trở thành thầy giáo tiếng Anh của hàng chục học sinh miền núi khó khăn.  

Vụ tai nạn cướp đi đôi chân

Sinh năm 1975, là người dân tộc Tày, từ nhỏ, Tuyến đã là một cậu bé thông minh, ham học. Ngay lần đầu thi đại học, Tuyến là một trong những học sinh nghèo hiếm hoi vùng dân tộc thiểu số đỗ vào Trường Đại học Nông lâm - Ðại học Thái Nguyên với số điểm khá cao (19 điểm). Ra trường với tấm bằng chuyên ngành trồng trọt loại giỏi, Tuyến nhanh chóng được nhận vào làm việc tại trạm khuyến nông đóng trên địa bàn huyện Bát Xát, Lào Cai. Có công việc phù hợp, với mức thu nhập ổn định, Tuyến trở thành niềm tự hào của cả gia đình, dòng họ. Ở một bản làng - nơi chữ nghĩa vẫn còn xa vời với phần lớn bà con, anh là tấm gương cho nhiều người và được nhiều cô gái đem lòng yêu thương và mến mộ.

Tuy nhiên, cuộc đời lắm tai ương, vào một ngày định mệnh năm 2006, sau một tai nạn giao thông thập tử nhất sinh, Tuyến phải nằm viện thời gian dài vì chấn thương tủy sống, liệt đến đốt C4. Ròng rã mấy năm trời, bao nhiêu vốn liếng được huy động để chữa bệnh nhưng các bác sĩ đành bất lực. Từ một chàng trai khỏe mạnh, bỗng chốc Tuyến mất đi tất cả, anh phải nằm một chỗ, đôi chân teo tóp dần, tương lai tưởng chừng vĩnh viễn đóng cửa. "Nhà có 7 anh em, Tuyến là người thành đạt nhất, ra trường có việc làm ngay. Gia đình chúng tôi vẫn luôn tự hào vì Tuyến là người học tốt nhất nhà. Ai ngờ, giờ nó lại là người bất hạnh nhất", bà Nguyễn Thị Cậy - mẹ Tuyến - buồn bã nói.

Tuyến tâm sự, sau vụ tai nạn, anh thấy cuộc sống của mình dường như không còn gì. Công việc, tương lai và cả người con gái anh thương yêu nhất cũng bỏ đi lập gia đình với người khác. Thất vọng trước cuộc sống, không ít lần anh nghĩ đến cái chết để giải thoát số phận, chấm dứt những ngày đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần. Ngày ấy, không chỉ mình anh suy sụp mà gia đình ai nấy đều muộn phiền. Suốt thời gian dài, trong nhà anh không có tiếng cười. Thời gian vẫn lặng lẽ trôi, nhưng với anh nó trôi chậm hơn cả ngàn lần. Mỗi sáng thức giấc, anh lại buồn bã, muốn màn đêm buông xuống, ngủ thiếp đi để không nhìn thấy đôi chân tật nguyền, không phải nhờ mọi người giúp đỡ trong từng sinh hoạt nhỏ.

 

 

  Trẻ em trong vùng nô nức đến lớp học của thầy Tuyến.

Một ngày thức dậy, thấy ánh sáng mặt trời chói chang, trong đầu anh bỗng có tia hy vọng, anh muốn cuộc đời mình phải thay đổi, không sáng chói được như tia nắng kia thì cũng không được mù mịt như bây giờ. Suy nghĩ tích cực dần, những năm tháng tuyệt vọng rồi cũng qua, cái ý nghĩ chết để kết thúc tất cả mất hẳn trong tâm thức. Anh tìm đến sách. Nghị lực phi thường của thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký đã tiếp thêm sức mạnh cho Tuyến, giúp anh có thêm động lực vượt lên và không đầu hàng số phận. Anh nghĩ về những đứa trẻ trong bản làng heo hút còn nhiều thiệt thòi, những đứa bé bỏ học giữa chừng vì nghèo khó, thiếu hụt kiến thức. Anh Tuyến nói với bố mẹ: "Con có hai bằng ngoại ngữ, có thể dạy kèm những đứa trẻ ở bản. Không có kiến thức, mai này chúng ra đời thiệt thòi lắm".

Những đứa trẻ biết tin thầy Tuyến dạy tiếng Anh thì háo hức lắm. Ngay hôm đó, chúng kéo đến. Và một lớp học đơn sơ mở ra ngay tại chính ngôi nhà của người thầy bại liệt.

Lớp học đầy tình thương

Ngày nghe Tuyến nói sẽ làm thầy giáo, giảng dạy cho những trẻ em khó khăn trong vùng, cả gia đình đều gật đầu ủng hộ. Người thu dọn nhà cửa, người mua thêm bộ bàn ghế để chuẩn bị cho anh đón học sinh. Ông Lý Xuân Cương - bố Tuyến - tâm sự: "Từ ngày có ý định dạy bọn trẻ học, tôi thấy nó lạc quan hơn. Vợ chồng tôi và các anh chị nó mừng lắm vì nó làm được điều có ích, tinh thần nó thoải mái thì sức khỏe ắt cũng sẽ tốt lên".

Trong một không gian khoảng 20m2 của lớp học, 3 chiếc bàn kê sát lại, 4 chiếc ghế băng và 1 máy thu hình. Thầy Tuyến nằm trên giường, bên cạnh là một chiếc máy tính, một tay nhấp trỏ con chuột, tay kia thao tác trên bàn phím hướng dẫn các em làm bài. Cách giảng của thầy Tuyến mạch lạc, dễ hiểu. Thầy giảng đến đâu, học sinh thực hành đến đó. Với những câu hỏi khó, đòi hỏi vận dụng nhiều cấu trúc câu, thầy Tuyến giảng đi giảng lại nhiều lần, tới khi nào học sinh hiểu hết bài mới thôi. Thầy Tuyến tâm sự: "Học sinh vùng cao thiếu hụt kiến thức rất nhiều. Tiếng Anh là ngôn ngữ khó học, cần có những hình ảnh đi kèm để các em tư duy. Ngoài ra, cũng phải rèn luyện giao tiếp thường xuyên cho các em thì mới hiệu quả".

Ngày mới mở, lớp học của thầy Tuyến chỉ có vài học sinh, chủ yếu là con em trong xóm. Về sau, khi học sinh từ các xã lân cận cũng tìm đến, thầy Tuyến phải chia làm hai ca: Buổi sáng và buổi chiều. Những lúc cao điểm, có nhiều học sinh tìm đến, thầy Tuyến dạy vắt cả sang buổi tối. Tính tất cả, thầy Tuyến đã dạy 60 em học sinh, trong đó có cả học sinh cấp 3. Ðặc biệt, dù dạy học đã hơn 3 năm nay nhưng thầy Tuyến không hề nhận một đồng học phí nào. Nhiều phụ huynh đưa con em đến nhờ thầy Tuyến kèm cặp, trả thù lao khá hậu hĩnh nhưng thầy một mực từ chối, bởi thầy quan niệm, dạy học không thể đo đếm bằng tiền, thày dạy học vì tương lai của trẻ em nơi đây chứ không phải vì tiền.

 Lớp học của thầy Tuyến.

Nhiều người ác miệng cho rằng sau tai nạn, thần kinh thầy Tuyến không bình thường nên mới mở lớp học miễn phí trong khi điều kiện kinh tế gia đình không lấy gì làm khá giả. Khi chúng tôi thắc mắc về điều này, anh Tuyến tâm sự, anh cũng là người dân tộc nên thấu hiểu nỗi thiệt thòi của các em học sinh vùng núi nơi đây. Anh dạy là để các em có kiến thức chứ không phải dạy vì tiền. Anh chỉ muốn giúp các em sau này lớn lên hiểu biết ngoại ngữ sẽ có nhiều cơ hội việc làm hơn, không bị thiệt thòi nhiều so với trẻ em dưới xuôi. Với anh, cho đi cũng là nhận lại. Hàng ngày truyền thụ kiến thức cho các em học sinh, nhìn các em nâng cao tầm hiểu biết, trưởng thành là anh thấy mãn nguyện.

Hiểu được tấm lòng của thầy Tuyến, các em học sinh đều ngoan ngoãn, chăm chỉ học hành. Nhiều học sinh của thầy có thành tích dẫn đầu lớp học chính khóa tại trường, nhiều em trong số đó đạt giải học sinh giỏi cấp trường, cấp huyện, cấp tỉnh. Em Hà Thủy Tiên - người dân tộc Tày, một trong những học sinh đạt giải trong kỳ thi học sinh giỏi cấp tỉnh - cho hay: "Học thầy Tuyến có những điểm hay là tiếp xúc với cách học hiện đại, được nghe người nước ngoài phát âm thông qua băng đĩa và được làm bài tập ngay trên máy tính nên chúng em rất dễ học".

Chia tay chúng tôi, thầy Tuyến tâm sự thêm về cuộc đời mình. Kể từ ngày bị tai nạn, anh như con chim gẫy cánh và sẽ mãi mãi sống trong bóng tối nếu không có nghị lực. May mắn là anh đã nhận ra điều đó để tiếp tục sống, nỗ lực cống hiến cho lớp học mà anh hết sức tâm huyết này.


SƯU TẦM