BÁC HỒ KÍNH YÊU

anhbh.LỜI BÁC HỒ DẠY : Học hỏi là một việc phải tiếp tục suốt đời. Suốt đời phải gắn liền lý luận với công tác thực tế, không ai có thể tự cho mình đã biết đủ rồi, biết hết rồi. Thế giới ngày ngày đổi mới, nhân dân ta ngày càng tiến bộ, cho nên chúng ta phải tiếp tục học và hành để tiến bộ kịp nhân dân. .

NỘI DUNG CỦA TRANG

TÌM THEO THƯ MỤC

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Gốc > TÂM LÝ DẠY HỌC >

    LÀM SAO CHO TRẺ CHỊU HỌC Ở TRƯỜNG VÀ Ở NHÀ ?

    Bọn trẻ con bây giờ.....
    Bảo làm bài tập --> khất lần không chịu làm.
    Bảo không được thứ khuya --> chơi game đến 1h đêm.
    Bảo không được nói chuyện trong lớp --> càng ồn ào hơn.
    Bảo không được cãi cha mẹ, thầy cô --> trả treo ngay lập tức


    ....
    Đó chỉ là trong số ít rất nhiều hành động ương bướng mà trẻ cố tình làm để chống lại ý muốn của phụ huynh và giáo viên. Thế nhưng tất cả những hành động ấy đều có nguyên do. Và việc của người lớn là tìm hiểu,lắng nghe những gì trẻ muốn nói
    Cha mẹ và thầy cô nói với trẻ như thế nào,trẻ sẽ cảm nhận về bản thân như thế ấy. Lời nói của họ ảnh hưởng đến lòng tự trọng và cách trẻ tự đánh giá bản thân. Hay nói rộng ra, cách nói cảu cha mẹ và thầy cô giữ vai trò quyết định đối với số phận của trẻ.
    - Haim Ginott -
    1.XỬ LÝ NHỮNG CẢM XÚC GÂY CẢN TRỞ VIỆC HỌC
    Chính những hồi tưởng về các giáo viên của mình - cả những hồi tưởng mà tôi yêu thích lẫn những hồi tưởng mà tôi ghét - đã khiến tôi quyết định trở thành một giáo viên.
    Trong suốt những năm tháng học sư phạm,tôi luôn tin tưởng rằng mình có khả năng dạy trẻ theo cái cách là cho chúng muốn học. Tôi đã thủ sẵn trong đầu cả một danh sách dài dằng dặc về những điều đáng xấu hổ mà mình không bao giờ được phép nói ra hoặc thể hiện với học sinh;tôi cũng đã hình dung rõ ràng về mức độ kiên nhẫn mà mình sẽ phải đeo đuổi.
    Ngày đầu tiên với tư cách là giáo viên "thật sự" - tôi đã rất choáng váng. Tôi đã soạn bài và chuẩn bị kỹ lưỡng cho giờ lên lớp,nhưng hoàn toàn không có phòng bị gì trươvcs ba mươi sáu học sinh của tôi.Ba mươi sáu đứa trẻ to mồm,hiếu động và lúc nào cũng đầy rấy những đòi hỏi muốn thứ này, cần thứ nọ; lúc nào cũng thưa cô, mách cô mà chẳng cần quan tâm cô có giải quyết hay không?.
    Qua nửa buổi sáng thì tiếng chí chóe đầu tiên bắt đầu xuất hiện "Ai lấy bút chỉ của tớ?" ." Cậu lui ra đi". "Im đi! Tớ đang nghe cô giáo giảng".
    Tôi cứ vờ như không nghe thấy gì và tiếp tục bài giảng nhưng những cậu học trò phá bĩnh vẫn không chịu thôi.Lớp học bắt đàu náo loạn, ầm ĩ những tiếng cãi vã, không bên nào chịu thua bên nào. Nhưng câu thần chú về "lòng kiên nhẫn và hiểu biết" đã hết linh nghiệm ngay trên môi tôi.Bất thình lình tôi quát lên...Nhưng có một thằng bé chẳng coi lời tôi ra gì. Nó tỉnh bơ rời khỏi chỗ ngồi,bước tới lấy cái gọt bút chì rồi đứng đó mà gọt bút mãi cho đến khi cây bút chỉ còn một mẩu. Tôi ra lệnh cho nó bằng một giọng điệu nghiêm khắc nhất của mình: " Đủ rối! Về chô đi"
    - Cô không bắt em làm được gì đâu! -Nó cãi.
    -Được, chúng ta sẽ nói rõ chuyện này sau giờ tan học.
    - Em không ở lại được.Em sẽ trễ xe buýt.
    - Thế thì cô đành phải mời phụ huynh của em đến gặp tôi.
    - Cô không gọi cho ba mẹ em được đâu. Nhà em làm gì có điện thoại.
    Đến 3 giờ chiều thì tôi mệt lử. Hết giờ làm việc, tôi ngồi phịch xuống ghế,nhìn trân trân những dãy bàn học trống trơn. có chuyện gì thế? Sao bọ trẻ không nghe lời tôi? Tôi làm gì để chế ngự chúng đây?
    Tôi dốc bầu tâm sự với Hiệu trưởng của tôi. Chị đưa cho tôi quyển sách "How To Talk So Kids Will Listen and Listen So Kids Will Talk". Chị bào quyển sách này đã cứu chị khỏi phát điên,phát khùng với chính tụi nhóc ở nhà. Nó cũng giúp chị tạo nên sự khác biệt cho lớp học của chị ngày chị mới vào nghề.
    Những dòng chữ in nghiêng trang đầu tiên làm cho tôi phải nhổm người dậy:
    Có mối liên hệ trực tiếp giữa cảm xúc và hành vi của trẻ.Khi trẻ cảm thấy dễ chịu,chúng sẽ cư xử đúng mực. Chúng ta phải làm gỉ để giúp trẻ cảm thấy dễ chịu? - Hãy chấp nhận cảm xúc của chúng!
    Tôi nằm xuống gối, mắt nhắm nghiền lại. Mình đã bao giờ thừa nhận cảm xúc của học sinh hay chưa? Tôi nhớ lại đôi ba lời đáp đã xảy ra giữa mình và học sinh. Thật nực cười! Tôi vốn là người vẫn thường thuyết giáo cho học sinh về việc mỗi cá nhân đều có quyền có quan điểm và cảm xúc riêng.Thế nhưng trong thực tế, hễ khi nào bọn trẻ bộc lộ cảm xúc là tôi lại dập tắt đi ngay.Tôi bắt bẻ, tranh luận với chúng. Như vậy thông điệp mà tôi ngầm chuyển đến chúng là: "Em cảm thấy thế là sai rồi.Hãy nghe theo lời cô đi". 

    Tôi ngồi dậy và cố nhớ xem các thầy cô của mình ngày xưa có làm như thế với mình không. Có một lần ở trường trung học,khi tôi đang buồn vì bị điểm kém môn Toán,mà thầy giáo dạy Toán lại cứ cố nhồi nhét vào đầu tôi một lời động viên: “Chẳng việc gì phải buồn bực cả,em ạ! Không phải vì em thiếu khả năng về môn hình học, chỉ vì em chưa tập trung chú ý thôi. Em phải quyết tân hơn nữa. Vấn đề nằm ở chỗ ý chí của em dở quá!”
    Đương nhiên là thầy nói đúng,và tôi hiểu rõ ý thầy,nhưng những lời lẽ ấy lại khiến tôi cảm thấy mình ngu ngốc và kém cỏi quá chừng. Tới chỗ “em dở quá”, tôi không thèm lắng nghe nữa, mà cứ nhìn bộ ria mép của thầy động đậy lên xuống, và ráng chờ cho thầy nói xong để chuồn cho lẹ.
    Phải chăng học sinh của tôi giờ đây cũng cảm thấy như thế với tôi?
    Trong những tuần sau đó, tôi cố gắng phản ứng một cách nhạy cảm hơn với những cảm xúc của học trò mình, và cố đáp lại chúng một cách thỏa đáng:
    “Muốn trọn một đề tài để viết thật chẳng dễ, đúng không em?”
    “ Cô hiểu em nghĩ gì về môn lịch sử. Em đang phân vân tại sao người ta lại quan tâm đến những việc xảy ra cách đây hàng trăm năm chứ gì.”
    Cách này chính là lối thoát. Tôi có thể nhận thấy ngay rằng bọn trẻ có sự biến đổi. Chúng gật đầu, nhìn thẳng vào mắt tôi, và nói cho tôi nghe thêm về những gì chúng đang nghĩ. 
    Nhưng bỗng 1 ngày kia, B tuyên bố : “ Em không muốn tới phòng thể dục nữa, không ai ép được em đâu!”. Học trò gì mà ăn nói lếu láo như thế,làm sao mà chịu nổi cơ chứ! Không chần chừ một phút, bằng cái giọng khô khốc, tôi đáp : “ Em phải đến phòng tập ngay, không thì em phải lên văn phòng!”
    Tai sao việc thừa nhận những cảm xúc của trẻ lại khó đến thế? Vào bữa trưa, tôi đem câu hỏi đó ra hỏi chị Hiệu trưởng. Chị tỏ ra trầm tư: “ Có lẽ vậy,nhưng phải chi hồi trước cha mẹ và thầy cô của chúng ta chịu khó để ý một chút về lời nói của họ, thì ngay fnay chúng ta đã không bị thiếu quá nhiều kiến thức chưa được học đến như vậy. Nói thẳng ra, chúng ta là sản phẩm của quá khứ chúng ta. Bây giờ, chúng ta nói chuyện với các con, với học trò của mình theo cách hệt như ngày xưa cha mẹ và thầy cô đã nói với chúng ta. Chị biết, ngay cả với tụi nhóc ở nhà, chị cũng phải mất rất nhiều thời gian để thôi không lặp lại những câu rập khuôn hồi xưa nữa. Đó là một bước tiến rất lớn đối với chị, nhờ biết chuyển câu “ Đau gì chứ! Chỉ là một việc xước tí tẹo thôi mà!” thành “ Ừ, trầy da là đau lắm đó!” 

    VẬY NÊN:
    1.1.THAY VÌ XÓA BỎ CẢM XÚC CỦA TRẺ,HÃY DIỄN GIẢI CẢM XÚC CỦA CHÚNG THÀNH LỜI

    Tình huống 1:
    Trẻ: Em làm mất chìa khóa nhà rồi th
    Bố (mẹ,cô giáo): Sao lại chán? Rất hay đấy chứ?

    Tình huống 2:
    Trẻ: Truyện này nhiều chữ quá,không có nhiều tranh,ảnh.
    Bố (mẹ, cô giáo): Con nói sao áy chứ.Toàn từ dễ không mà.
    Tình huống 3:
    Trẻ: Con ghét đọc truyện
    Bố (mẹ, cô giáo): Sao lại ghét? Con giỏi đọc sách lắm cơ mà!
    Tình huống 4:
    Trẻ:Khó quá con không đọc được
    Bố (mẹ, con): Con chẳng chịu cố gắng gì hết. Chỉ lười biếng là không ai bằng.
    Khi cảm xúc của trẻ bị xóa bỏ,chúng sẽ dần trở nên nản chí.


    Tình huống 5:
    Trẻ: Chuyện này chán phèo
    Bố (mẹ, cô giáo): Trong đó có chỗ nào con không thích hả?


    Trẻ: Nó chán lắm! Ai thèm quan tâm tới Betsy Cross cơ chứ?
    Bố (mẹ,cô giáo): Ồ, ra là nhân vật này không cuốn hút con?

    Trẻ: Dạ không! Tại con thích truyện lần trước mình đọc hơn – kể về con chó và con ngựa.
    Bố (mẹ, cô giáo): vậy là con thích truyện đồng thoại hơn nhỉ?

    Trẻ: Dạ chắc vậy. Đọc xong truyện này,con sẽ tìm đọc một quyển khác nói về chó.
    Bố (mẹ, cô giáo): Để lần sau mẹ đưa con đến Hiệu sách Kim Đồng tìm mua truyện đó nhé.
    Khi cha mẹ (thầy cô giáo) xác định và công nhận những cảm xúc tiêu cực của trẻ,chúng sẽ cảm thấy mình được động viên, khích lệ và từ đó sẽ tiếp tục cố gắng.

    1.2 THAY VÌ CHỈ TRÍCH VÀ KHUYÊN RĂN, HAY CÔNG NHẬN CẢM XÚC CỦA TRẺ BẰNG MỘT TỪ HOẶC MỘT ÂM TIẾT “Ồ”, “ Ô”, “ỪM”, À HOẶC “ĐÚNG ĐẤY!”


    TÓM LẠI :

    "Cha mẹ và thầy cô giáo nói với trẻ như thế nào, trẻ sẽ cảm nhận về bản thân như thế ấy. Lời nói của họ ảnh hưởng đến lòng tự trọng và cách trẻ tự đánh giá bản thân. Hay nói rộng ra, cách nói của cha mẹ và thầy cô giữ vai trò quyết định đối với số phận trẻ." - Đó là lời tựa của cuốn sách "Nói sao cho trẻ chịu học" mà tôi đã từng đọc và áp dụng với con và với học sinh của mình. Vậy thì nói với trẻ thế nào để trẻ hợp tác và chịu làm theo ý cha mẹ và thầy cô mà không cảm thấy khó chịu là một vấn đề quan trọng đối với các bậc phụ huynh và thầy cô giáo:

    1- Hãy diễn giải cảm xúc của trẻ thành lời thay vì xóa bỏ cảm xúc của trẻ.

    2- Hãy công nhận cảm xúc của trẻ bằng một từ hoặc một âm tiết "ừ nhỉ", "ừ", "ồ", "à" hoặc "đúng đấy!" thay vì chỉ trích và khuyên răn.

    3- Hãy đưa ra viễn cảnh không thể có trong thực tại thay vì cố thuyết phục và giải thích.

    4- Hãy thừa nhận những cảm xúc của trẻ ngay cả khi bạn muốn trấn áp những hành vi không ngoan của trẻ thay vì làm ngơ với cảm xúc đó.

    5- Hãy thừa nhận và phản ánh đúng cảm xúc cũng như ước muốn của trẻ thay vì chỉ trích, chất vấn và khuyên răn. 

    KTT 

    Tạ Xuân Thuỷ


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Thanh Thuỷ @ 17:12 09/09/2013
    Số lượt xem: 2116
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Làm sao cho trẻ chịu học ở trường và ở nhà ?

     
    Gửi ý kiến